詞語

萍蹤浪影

ㄆㄧㄥˊ ㄗㄨㄥ ㄌㄤˋ ㄧㄥˇ píng zōng làng yǐng
  1. 比喻人四處飄泊,行蹤不定。明.湯顯祖〈牡丹亭.第二○齣〉:「恨匆匆,萍蹤浪影,風剪了玉芙蓉。」也作「萍蹤浪跡」。